­
Thơ Cơ Đốc – Page 13 – VVBC AZ | A Family Church

Vén Màn

VÉN MÀN 

Vì hiện nay chúng ta chỉ thấy mập mờ qua gương, đến bấy giờ chúng ta sẽ thấy tận mặt. 

Bây giờ chúng ta chỉ hiểu biết một phần, đến bấy giờ chúng ta sẽ biết hoàn toàn như Chúa biết chúng ta vậy. (1 Cô-rinh-tô 13:12) 

Đây, thế giới có ngày, đêm lẫn lộn, 

Có vui mừng, khóc lóc ở gần nhau. 

Có trắng, đen giao tiếp giữa muôn màu, 

Có tốt, xấu giao thoa ngoài phân định? 

Continue reading “Vén Màn”

Chúa Không Quên (Thơ Thanh Hữu)

Chúa Không Quên 

Đức Chúa Trời nhớ đến Nô-ê cùng các loài thú rừng và gia súc ở trong tàu với ông, 

nên Ngài khiến một trận gió thổi ngang qua mặt đất và nước rút xuống.(Sáng thế ký 8:1) 

Có những lúc, khi an vui hạnh phúc, 

Khi đủ đầy vật chất của trần gian. 

Ta hưởng dụng những phước hạnh Chúa ban, 

Continue reading “Chúa Không Quên (Thơ Thanh Hữu)”

Ngày Mai

NGÀY MAI 

Song ngày mai sẽ ra thế nào, anh em chẳng biết! Vì sự sống của anh em là chi? 

Chẳng qua như hơi nước, hiện ra một lát rồi lại tan ngay. (Gia-cơ 4:14) 

Ta không biết, ngày mai trời mưa nắng, 

Cuối tuần nầy, gió bão hay lặng yên. 

Tháng đến đây, vui vẻ hay ưu phiền, 

Biến cố nào, sẽ xảy ra cuộc sống. 

Continue reading “Ngày Mai”

Mầu Nhiệm Của Đạo Chúa (Thơ Thanh Hữu)

Mầu Nhiệm Của Đạo Chúa 

Mầu nhiệm của Đạo Chúa thật quá vĩ đại: “Chúa Cứu Thế đã hiện ra trong thân xác, được Chúa Thánh Linh chứng thực. 

Ngài được thiên sứ chiêm ngưỡng, được công bố cho mọi dân tộc. 

Ngài được nhân loại tin nhận và được lên trời trong vinh quang.” (I Ti-mô-thê 3:16) (Bản Hiện Đại) 

Ôi mầu nhiệm, từ uyên nguyên vô cực, 

Đến tận cùng, vô hạn không thời gian. 

Continue reading “Mầu Nhiệm Của Đạo Chúa (Thơ Thanh Hữu)”

Đấng Lớn Hơn (Thơ Thanh Hữu)

ĐẤNG LỚN HƠN 

Hỡi các con cái bé mọn, phần các con, là thuộc về Đức Chúa Trời, đã thắng được họ rồi, 

vì Đấng ở trong các con là lớn hơn kẻ ở trong thế gian. (1 Giăng 4:4) 

Có những lúc, ta thấy mình nhỏ bé, 

Giữa muôn ngàn thử thách bủa vây quanh. 

Giữa sóng cao, giữa bão táp hoành hành, 

Ta yếu đuối, thấy mình như bất lực. 

Continue reading “Đấng Lớn Hơn (Thơ Thanh Hữu)”

Tiếc Quá

(Thơ Thanh Hữu)

Bấy giờ Chúa nổi giận với Sa-lô-môn, vì lòng vua đã xây bỏ Chúa, là Đức Chúa Trời của Ysơ-ra-ên, là Đấng đã hiện ra cho vua hai lần, 

đã truyền cho vua chớ theo các thần khác, nhưng vua không vâng theo mạng lịnh Chúa đã truyền. … 

Continue reading “Tiếc Quá”

Quên và Nhớ

Đàn bà há dễ quên con mình cho bú, không thương đến con trai ruột mình sao? 

Dầu đàn bà quên con mình, ta cũng chẳng quên ngươi. (Ê-sai 49:15 ) 

Trong cuộc sống, ta cần quên, cần nhớ. 

Quên sai lầm, tội lỗi Chúa đã tha.  1 

Quên khổ đau, những buồn thảm lệ nhòa, 

Quên thất bại, quên thành công, tiến bước.  2 

Continue reading “Quên và Nhớ”