I Phi-e-rơ 2:4-10
Nhưng anh em là dòng giống được tuyển chọn, là chức tế lễ hoàng gia, là dân tộc thánh, là dân thuộc riêng về Đức Chúa Trời, để anh em rao truyền công đức vĩ đại của Đấng đã gọi anh em… vào vùng ánh sáng diệu kỳ của Ngài. — I Phi-e-rơ 2:9
Bài báo vào tháng 5 năm 1970 đã ghi lại lần xuất hiện đầu tiên của thành ngữ “đứng trên bờ vực”. Chỉ về trạng thái không chắc chắn, thành ngữ này có liên quan đến tân binh đua xe Steve Krisiloff. Anh đã “đứng trên bờ vực” vì đạt vị trí thấp trong vòng loại Indianapolis 500. Sau đó, anh được xác nhận rằng thời gian của anh – mặc dù thấp nhất trong những người đủ tiêu chuẩn – nhưng vẫn được chấp nhận để thi đấu.
Đôi lúc chúng ta cũng cảm thấy như đang “đứng trên bờ vực”, không chắc mình có đủ điều kiện để thi đấu hay hoàn tất cuộc đua đời người hay không. Khi cảm thấy như vậy, điều quan trọng cần ghi nhớ là trong Chúa Jêsus, chúng ta không bao giờ phải “đứng trên bờ vực”. Là con cái Chúa, chúng ta được bảo đảm một chỗ trong vương quốc Ngài (Gi. 14:3). Sự tin chắc của chúng ta bắt nguồn từ Đấng đã chọn Chúa Jêsus để trở nên “đá góc nhà” mà cuộc đời chúng ta được xây trên Ngài, và Ngài đã chọn chúng ta để trở nên những “hòn đá sống” đầy dẫy Thánh Linh của Đức Chúa Trời, có năng lực để trở nên người mà Chúa đã tạo dựng (I Phi. 2:5-6).
Trong Đấng Christ, tương lai của chúng ta được bảo đảm khi đặt hy vọng nơi Ngài và bước theo Ngài (c.6). Vì “[chúng ta] là dòng giống được tuyển chọn, là chức tế lễ hoàng gia, là dân tộc thánh, là dân thuộc riêng về Đức Chúa Trời, để [chúng ta] rao truyền công đức vĩ đại của Đấng đã gọi [chúng ta] ra khỏi nơi tối tăm, đưa vào vùng ánh sáng diệu kỳ của Ngài” (c.9).
Trong mắt Chúa Jêsus, chúng ta không “đứng trên bờ vực”. Chúng ta quý giá và được yêu thương (c.4).
Những lĩnh vực nào trong đời sống mà bạn thấy mình đang “đứng trên bờ vực” và đang tranh chiến với sự bấp bênh? Bạn có thể làm gì để phục hồi lại lòng tin nơi Chúa Jêsus?
Lạy Chúa, khi những thất vọng đe dọa phá hoại địa vị của con là con cái Ngài, xin nhắc con đặt hy vọng và lòng tin nơi Ngài mà thôi.
(Ruth O’Reilly-Smith)